Tình cảm thế giới tụi mình mong manh lắm, khó giữ lắm. Xin hãy trân trọng nó như một món quà mà thượng đế ban tặng... Sự ích kỷ, sự toan tính đôi lúc sẽ làm ta đánh mất nó... để rồi phải tiếc nuối...
Trong tủ kính của cửa hàng ông Cupiter có trưng bày hai con Búp bê một trai, một gái rất xinh xắn. Trên chiếc áo vest màu đen của Búp Bê trai và chiếc váy trắng lộng lẫy, tinh khôi của Búp Bê gái đều có thêu hai chữ lần lượt là "Hap" và "Py" màu đỏ vô cùng tinh xảo.Gương mặt ngời lên vẻ hân hoan và vui sướng, trông chúng thật đẹp đôi hệt như cặp vợ chồng vừa bước ra khỏi thánh đường sau khi nói lời nguyện thề trước Chúa.
"Anh nghĩ rất nhiều, nhưng chẳng cái gì ra cái gì cả. Anh thấy hai đứa mình xa lạ với nhau quá. Em không quan tâm gì đến hoa hướng dương, trong khi đầu óc anh thì cứ cuồng loạn vì nó. Nhưng rồi khi em kể về chuyện mấy cái ghế đá, thì anh lại nghĩ trên đời này, nếu không có anh thì em biết kể chuyện này với ai đây. Anh chẳng quan tâm đến đám ghế đá trong trường em màu gì, thú thật là vậy. Nhưng anh yêu em."
Sẽ đến một lúc nào đó tình yêu là một trong hai hoặc cả hai biết tỉnh táo để bỏ đi. Để tránh đau đớn cho mình và cũng là tránh tổn thương cho người còn lại.
Sống với nhau hơn 60 năm, "sáu mươi năm cuộc đời" được 14 mặt con mà mình chưa bao giờ "to tiếng" với nhau, cằn nhằn thì có, nhưng chưa một lần em phải buồn phiền vì anh uống rượu, hút thuốc, đánh bạc và lăng nhăng, vì anh không thích những thứ đó, vì anh đã có em.
Tôi thấy anh vào một buổi tối tháng tư trời chi chít những sao, khi tôi đang ngước mặt lên tìm chòm sao Sư Tử thì bắt gặp anh, cũng đang nhìn lên bầu trời...
Một ngày Hà Nội lênh láng trong nước mưa, nước cống dềnh lên nhuộm con đường nhựa lúc nâu lúc đen xì. Chiếc xe máy của tôi không thoát khỏi số phận ngâm mình trong mưa phố và "bất đắc kì tử chết máy giữa đường". Vậy là tôi ì ạch như đang dắt một chú bò về xóm trên những cánh ruộng ru mình trong làn nước.
Người đàn ông đó không già cũng không trẻ, không cao to, đẹp trai nhưng lại có một sức hút kỳ lạ đối với tôi. Không hiểu sao ngay từ lúc mới bước chân vào công ty, đi chung thang máy với nhau, tôi đã để ý người đàn ông với vầng trán cao cương nghị này.
Tôi và em, hai con người khác xa nhau về hoàn cảnh và tính cách. Em tự do sống trong căn nhà mà chẳng bữa ăn nào được đầy đủ mọi thành viên. Cha mẹ tôi đều làm nghề giáo, sống nhẹ nhàng và nho nhã. Tôi thích những chốn bình yên, thích cafe Trịnh trầm ngâm hoài cổ.
Anh đọc tin tức ở từng dòng, rồi lại ngồi gõ tên nàng lên Google. Anh không gọi điện, nhắn tin, không chat. Đôi khi anh e-mail cho nàng nhưng không thấy nàng trả lời. Anh đọc bài viết ở chuyên mục nàng phụ trách, nhưng không còn thấy tên nàng nữa.
Suốt từ ngày quen biết, sự bực bội luôn là cảm giác đeo bám cô gái, khiến cô gái tự hỏi người đàn ông này là cái gì mà khiến cô vừa muốt tát vào mặt anh ta, lại vừa muốn được anh ta ve vuốt bằng thứ ngôn từ bặm trợn mà anh ta cố tình tạo ra. Nhưng lúc này đây, cái thời khắc đêm lạnh tê tái, anh ta đã thật dịu dàng.
- Cô làm gái phải không? Nó ngước mắt nhìn thằng đàn ông vừa hỏi. Mặt non choẹt, chạy chiếc xe wave Trung quốc còn khá mới, quần tây áo sơ-mi cũ, mắt lờ đờ, người nồng nặc mùi rượu.
Câu chuyện xảy ra tại một bệnh viện nhỏ ở một vùng quê hẻo lánh. Ở khoa hóa trị liệu có một phụ nữ trẻ đang ở giai đoạn cuối của căn bệnh ung thư. Luôn bị những cơn đau hành hạ nhưng chưa bao giờ người phụ nữ ấy quên trao cho chúng tôi một nụ cười biết ơn sau mỗi lần điều trị.
Trời hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa. Ngoài đường, những dòng người hối hả lao đi…
Mỗi lần được bạn bè, họ hàng giới thiệu bạn gái, anh lại đây đẩy chối từ. Anh đã góa vợ 7 năm nay nhưng chưa bao giờ người ta thấy anh nói đến chuyện sẽ đi bước nữa.